Kiếm tra và điểm

0
196

Có hai điều mà sinh viên đại học quan tâm nhất: Kiểm tra và điểm. Sinh viên không thích bài kiểm tra, nhưng họ không thể tránh được chúng, nhưng điểm là cái gì đó họ nghĩ họ có thể thương lượng được.

Mọi lần, sau bài kiểm tra, vài sinh viên sẽ tới văn phòng của tôi với những câu hỏi như: “Sao thầy chỉ cho em 5 điểm? Em nghĩ em xứng đáng được điểm tốt hơn điều đó.” Hay “Em học chăm chỉ, ít nhất thầy có thể cho em điểm phụ để em có thể qua được môn học này.” Tôi trả lời: “Nếu em đọc tài liệu môn học, làm bài tập về nhà, tới lớp, ghi chép, hỏi câu hỏi, và học, thì em sẽ không phải lo nghĩ về điểm.”

Vấn đề là một số sinh viên muốn được điểm tốt với khối lượng nỗ lực tối thiểu. Một số chỉ học vài giờ trước khi kiểm tra, hay thức cả đêm để nhồi nhét mọi thứ và hi vọng qua được bài kiểm tra. Những sinh viên này không sẵn sàng cho đại học. Một số không có động cơ học, đại học với họ là thời gian họ có thể tận hưởng cuộc sống lâu hơn một chút trước khi đối diện với thực tại thất nghiệp.

Trong nhiều năm, điểm được dùng để đo việc học và tiến bộ của học sinh, nhưng qua thời gian, điểm trở thành mục đích của việc học. Là thầy giáo, chúng ta cần làm cho học sinh hội tụ vào học tập và hiểu điều họ cần biết thay vì chỉ hội tụ vào điểm. Tôi thường khuyên: “Nếu các em đưa nỗ lực vào học tập, điểm sẽ tới một cách tự nhiên. Nếu các em hội tụ chỉ vào điểm, các em sẽ làm bất kì cái gì, chỉ để được điểm, kể cả gian lận hay học nhồi nhét trước bài kiểm tra. Các em không bao giờ học được cái gì.” Tuy nhiên, một số sinh viên tin rằng thông minh quyết định điểm số. Họ bảo tôi: “Nhưng em không đủ thông minh.” Hay “Em không có tài năng về lập trình.” Tôi giải thích: “Ai nói thông mình là tốt hơn làm việc chăm chỉ? Ngay cả các thiên tài như Albert Einstein đã trượt nhiều lớp khi ông ấy còn trẻ. Nhưng ông ấy đã làm việc cần mẫn và vượt qua nhược điểm của ông ấy.”

Để thay đổi “việc hiểu sai” này, tôi tổ chức môn học phụ đạo ba tuần cho Java trong đó sinh viên phải hoàn thành 50 chương trình ngắn. Mỗi ngày họ phải hoàn thành ít nhất năm chương trình. Tôi cho họ điểm như sau: 6 điểm vì sửa chữa và 4 điểm vì hoàn thành, xem như bằng chứng cho nỗ lực của họ. Nếu mọi mã của họ không làm việc, nhưng họ đã hoàn thành năm chương trình, họ vẫn được 4 điểm. Trong tuần đầu, nhiều sinh viên đã hoàn thành công việc được phân, nhưng không ai được tối đa 10 điểm. Nhưng trong tuần thứ hai, một phần ba của nhóm được 10 điểm, và đến tuần thứ ba, hai phần ba nhóm được điểm tối đa 10. Một sinh viên tuyên bố: ‘Bây giờ em tin rằng nỗ lực nghĩa là mọi thứ. Em không bao giờ nghĩ rằng em có thể hoàn thành 50 chương trình trong ba tuần, nhưng em đã làm được, và em không sợ viết mã nữa.” Tôi bảo họ: “Khi các em đưa nỗ lực vào, các em thu được kết quả.”

Theo http://science-technology.vn